Khi chiến tranh phá hoại Miền Bắc bằng không quân của Mỹ ngày càng ác liệt, mình cùng gia đình sơ tán về xóm Trung Song, một họ đạo nhỏ nằm ven vịnh Diễn Châu . Trong xóm có nhiều các anh, các bạn cùng đi học . Anh Nam, anh Phi , học trên mình 3 lớp, sau khi tốt nghiệp phổ thông, các anh xung phong đi bộ đội, ngày hòa bình , các anh về quê, là những giáo dân kính chúa,yêu nước . Có nhiều bạn học cùng lớp với mình, nhưng rồi lần lượt, vì hoàn cảnh gia đình, một số bạn nghỉ học từ cuối năm lớp 4. Chỉ có Hoàng Xuân, và Đặng Xuân Quyền cùng mình học cấp 2, và lên đến cấp 3
Những ngày lễ trọng tại xóm đạo, mình thường đến nhà các bạn ăn lễ . Lúc đó còn chiến tranh , có nhiều thiếu thốn, nhưng những ngày lễ , xóm đạo tổ chức rất trang trọng . Không có điện từ lưới điện nhà nước, để chiếu sáng trang hoàng nhà thờ , người dân xóm đạo có sáng kiến tập trung xe đạp lại, để lấy điện từ máy phát điện của xe đạp . Cây thông nô en , máng cỏ, được chiếu sáng bằng bóng điện có màu rực , điện áp 6 v - công suất 5 w . Để có nguồn sáng đẹp đẽ, các nam thanh thiếu niên thay nhau cầm pi đan quay đĩa chiếc xe đạp lật ngửa, làm quay bánh xe, dẫn đến quay máy phát điện nhỏ .
Ngày lễ người xóm đạo đến nhà thờ , ai cũng mặc áo dài, thật là trang trọng ,
Vì không theo đạo thiên chúa , nên mình không dự lễ tại nhà thờ, nhưng các bạn mời mình về nhà ăn lễ . Nhà Xuân và Quyền ở gần nhau , nên mình đến ăn lễ tại nhà của hai bạn
Mùa hè năm 1972, Hoàng Xuân được cử đi Bun Ga Ri , học kỹ thuật xây dựng , xóm đạo chỉ còn Đặng Xuân Quyền tiếp tục học cùng lớp với mình
Đầu niên học 1972-1973, học lớp 10 sơ tán tại Diễn Lợi , mình và Quyền cùng trọ một nhà.Đến ngày lễ Nô En , Quyền xin phép lớp trưởng nghỉ học hai ngày, đề về nhà dự lễ . Vì đường xa, nên năm đó mình không được cùng Quyền ăn lễ Nô En .
Sau lễ trở lại lớp , Quyền nói : lễ Nô En năm nay do có chiến tranh, nên chưa vui, hẹn mùa lễ tới
Mùa Nô En năm 1973, rồi cũng tới, nhưng lúc đó, mình đã đi học tại Hải Phòng, còn Đặng Xuân Quyền đã trở thành anh bộ đội
Trên đường vào mặt trận , tranh thủ lúc dừng chân Quyền viết thư thăm mình . Nhận thư bạn , cảm động , nước mắt cay cay. Thương và lo lắng nhiều cho bạn
Chiến tranh thì ác liệt , không làm gì hơn , mình chỉ mong cho bạn bình an ,
Rồi một ngày mùa đông năm 1974, mình nhận được tin , Quyền đã hy sinh tại mặt trận Thượng Đúc.
Thương bạn nhiều lần nằm mơ thấy bạn về thăm
Mấy tháng sau thì chiến tranh kết thúc
Đặng Xuân Quyền hy sinh khi tuổi chưa tròn 20. Nếu không có chiến tranh, Quyền có thể trở thành thầy giáo dạy chữ cho học trò xóm đạo . Cũng có thể Quyền sẽ trở thành linh mục , để truyền đức tin thiên chúa cho người dân xóm đạo
Chiến tranh đã cướp đi những ước mơ của bạn . Thật là đau xót
Từ ngày đó , mình chưa có dịp trở lại xóm đạo, thăm gia đình các bạn, đi xem lễ nhà thờ Trung Song
Một phi công quân sự,người bà con của Quyền , nói với mình là : các em của Quyền đã vào Thượng Đức , bốc mộ Quyền về nghĩa trang liệt sĩ của xã Diễn Thịnh . Mình hình dung,mộ của bạn có ngôi sao, và cây thánh giá, và tên của bạn vàng tươi trên bia ghi danh liệt sĩ tại nhà bia huyện Diễn Châu,vừa khánh thành năm ngoái
Có lần gặp Võ Thị Hảo bạn học cùng khóa tại Hà Nội , cùng nhau ôn lại những ngày đi học cùng Trường cấp 3 Diễn Châu I, lớp mình , cô bạn nói - nhớ nhất là Quyền, người công giáo, có gương mặt hiền lành, thánh thiện ...
Mình không phải ra nơi hòn đạn mũi tên, mà may mắn học luôn một mạch, rồi có nghề nghiệp. Trong khi nhiều bạn cùng học đã hy sinh khi tuổi còn rất trẻ
Mình luôn tự nhủ : may mắn hơn các bạn thì phải cố gắng sống cho tử tế. Tâm niệm thì đơn giản , nhưng thực hành, không phải dễ , trong cái thời gọi là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa
Ngày lễ Thiên Chúa giáng sinh 2012, nhớ đến ngày lễ Thiên Chúa giáng sinh 1972, nhớ đến người bạn công giáo Liệt sĩ Đặng Xuân Quyền, với bao bồi hồi , xúc động và suy nghĩ .
Qua bạn bè, được biết : nhà thờ Trung Song đã xây lại, đàng hoàng hơn xưa, xóm đạo có nhiều người học hành hơn trước, có nhiều bạn trẻ là doanh nhân làm ăn giỏi giang , giàu có , các em và cháu của Quyền bình an , mạnh gỉỏi. Mình mừng nhiều lắm
Và cũng luôn mong làm sao người dân lương , giáo trên đất Nghệ An , hòa thuận, yêu thương , tôn trọng tín ngưỡng của nhau .
Tin rằng : trên đất Nghệ non xanh nước biếc , sẽ có những nhà thờ, chùa chiền, trở thành danh lam , thắng cảnh , cho du khách viếng thăm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét