Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

THƯƠNG NGƯỜI DÂN NGHÈO TRỊNH XUÂN TÌNH

Quê nghèo đất chật, người đông
Mùa màng thất bát, anh đành ly hương
Vào Sài Gòn, lắm phố phường
Thuê nhà ở trọ, kiếm đường mưu sinh
Vợ đi giúp việc nhà giàu
Chồng đi bán dạo hàng bông cho người
Mồ hôi, công sức vợ chồng
Cần kiệm vun vén, lần hồi nuôi con
Quê hương, xa ngái ngoài kia
Song thân hai phía, cũng cần sẻ chia
Mong sao trọn đạo làm người
Nắng mưa không quản, miệt mài bán rong
 ...
Phận nghèo lại gặp tai ương
Dân phòng cậy thế, chặn đường đánh anh 
Một mình anh, thế cô đơn
Mình mảy bầm dập, anh đành chịu thua
Đưa tay cho chúng tra còng...

Người dân thấy cảnh bất bình
Cùng chung tay, chặn bạo tàn giúp anh
Đưa vào cấp cứu nhà thương
Giúp anh bình phục, để còn nuôi con


Tạm thời tai nạn đã qua,
Anh không oán trách, không hề kêu oan
Chỉ mong nhận lại cái xe
Để còn phương tiện lần hồi mưu sinh 

Biết được câu chuyện của anh
Xót xa vô hạn, khắc ghi mấy dòng
Đã phá cái thói bạo tàn
Mang danh công quyền, đàn áp nhân dân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét